Tin từ 8live: Trong nỗi đau Thiên Thanh bỗng khắc khoải nỗi nhớ Pirlo

0
23

Pirlo thật may mắn vì đã không phải trực tiếp cảm nhận nỗi đau mất World Cup 2018 cùng các đồng đội. Cách đó vài tuần, Pirlo tuyên bố giải nghệ, chính thức khép lại một sự nghiệp mà với nhiều người, kết thúc không phải là dấu chấm hết. Pirlo đã mở ra những cánh cửa và đưa hơi thở của những tư tưởng mới lạ tới với thế giới bóng đá vốn ồn ào, ầm ĩ và đôi lúc phô trương.

Xem thêm: ca cuoc the thao

Trong nỗi đau Thiên Thanh bỗng khắc khoải nỗi nhớ Pirlo
Có người đã ví von Pirlo là định nghĩa dễ hiểu nhất của khái niệm “không tồn tại”. Hay nói đúng hơn, tồn tại mà cứ như không tồn tại vậy. Trong buổi chụp hình trên tầng thượng một tòa nhà tại New York năm 2015, một nhà báo kể lại trong hơn một tiếng đồng hồ, biểu cảm trên gương mặt Pirlo không thay đổi.

Pirlo có khuôn mặt lạnh lùng. Anh ít khi biểu hiện cảm xúc ra mặt. Gianluca Vialli từng đùa rằng tim Pirlo chỉ đập 35 lần/phút, đại để như “máu lên não chậm”. “Mặt tôi không nói lên suy nghĩ của tôi”, Pirlo thổ lộ như vậy với tạp chí 4-4-2. Marcelo Lippi thừa nhận “Cậu ấy nói chuyện bằng đôi chân”.

Pirlo sống nội tâm. Nhưng không tẻ nhạt. Trong thế giới của vật chất và ánh đèn flash, Pirlo vẫn biết cách khiến vạn vật xung quanh như dừng lại để giải mã câu hỏi: Tóm lại, Pirlo đang nghĩ gì?
“Anh có hành động tín ngưỡng nào trước mỗi trận đấu không?
Không, tôi chỉ nghĩ về trận đấu mà thôi”.
Đó là một đoạn hội thảo tiêu biểu nói lên cốt cách và con người Pirlo.

Ngay từ khi còn rất nhỏ, Pirlo đã thể hiện được năng lực siêu phàm khi 13 tuổi là đội trưởng dẫn dắt đội U15 Italia giành Dana Cup ở Đan MạchNgay từ khi còn rất nhỏ, Pirlo đã thể hiện được năng lực siêu phàm khi 13 tuổi là đội trưởng dẫn dắt đội U15 Italia giành Dana Cup ở Đan Mạch
Pirlo là một thần đồng. 4 tuổi, anh bắt đầu chơi với bạn bè trên bờ biển gần khu nghỉ dưỡng của gia đình tại Viareggio. Là đứa trẻ ít nói, Pirlo bị ám ảnh bởi các khổ báo hồng La Gazzetta chuyên đưa tin thể thao và những ổ đĩa CD lưu lại những tuyệt phẩm trên chấm đá phạt của Zico, Platini và Baggio. Ở nhà, Pirlo vo xốp và giấy báo làm bóng, lấy ghế sofa làm khung thành. Bất kỳ ai đi qua thấy Pirlo chơi bóng đều sẽ dừng lại và ồ lên: “Cháu là một tài năng bóng đá”.

Khi 13 tuổi, Pirlo đã chơi với đội U15. Tại Dana Cup ở Đan Mạch, cậu nhóc ấy là đội trưởng, là lãnh đạo của những người đồng đội hơn mình 2 tuổi. Trong loạt sút penalty cuối cùng ở bán kết, Pirlo nhẹ nhàng đưa bóng vào lưới bằng một cú panelka. Bàn thắng ấy lột tả gần như tất cả những đức tính và phẩm chất tốt nhất của Pirlo. Trong cuốn tự truyện của mình, Pirlo viết: “Từ nhỏ, tôi đã biết mình giỏi hơn người khác. Thật sự đấy, chứ không phải là khoe khoang hay gì đâu”.

Cesare Prandelli thời còn làm công tác đào tạo trẻ ở Italia hẳn sẽ không bao giờ quên buổi chiều định mệnh gặp Pirlo. Ông đang soạn đồ trong phòng thì một trợ lý phi thẳng vào cửa, mồ hôi nhễ nhại thở hổn hển: “Anh ra ngoài mà xem đi. Có thằng cu đá khiếp quá”.

Đó chính là Pirlo, sản phẩm của trung tâm huấn luyện Brescia. Sau đây một tuần, hai lứa trẻ của Atalanta và Brescia sẽ gặp nhau. Đời Prandellin đã gặp vô vàn gương mặt có chút biểu hiện của “tài năng”, nhưng Pirlo là trường hợp đặc biệt. “Đứa trẻ ấy làm tôi câm lặng. Tôi và những người từng biết tới Pirlo chắc chắn sẽ cùng chia sẻ quan điểm, Pirlo là thiên tài”, Prandelli nhớ lại lần đầu ông tận mắt xem cậu nhóc 13 tuổi.

Nhưng đó là góc nhìn của những người chịu trách nhiệm tuyển chọn tài năng cho đất nước. Bởi thực ra, với các cầu thủ, nhất là những người trẻ, họ không thích đồng đội của mình nổi trội. Một người nổi tiếng nghĩa là cơ hội bước ra ánh sáng của những người còn lại giảm đi.
Khi ở đội trẻ Brescia, Pirlo vẫn luôn là người nổi bật nhất so với các đồng độiKhi ở đội trẻ Brescia, Pirlo vẫn luôn là người nổi bật nhất so với các đồng đội
Sự đố kỵ sẽ trở thành vấn đề. Đấy chính xác là những gì diễn ra với Pirlo ở Brescia. “Sao, mày nghĩ mày là Maradona à mà suốt ngày rê với chả sút thế? Muốn thể hiện với ai ở đây?” – thi thoảng, những câu nói kiểu vậy từ miệng đồng đội sẽ chuyển tới Pirlo.

Một lần, Pirlo đã đổ gục xuống sân và khóc. Các đồng đội tẩy chay và từ chối phối hợp với Pirlo trên sân. “Là trẻ con là phải ghi bàn và ăn mừng chứ. Nhưng việc tôi ghi nhiều bàn lại khiến người khác khó chịu”, Pirlo nói về kỷ niệm không bao giờ quên.

12 tháng sau ngày gia nhập Brescia, Pirlo được đặc cách lên tập cùng đội một. Nghịch cảnh tương tự lặp lại với Pirlo. Trong một phiên tập, các anh lớn phải năm lần bảy lượt tìm cách triệt hạ cậu bé ấy. “Tôi cam đoan là có ít nhất 10 tình huống họ quét trụ từ sau”, Pirlo khẳng định.

Bất chấp những khó khăn ấy, Pirlo luôn giữ sự bình tĩnh và điềm đạm tới đáng sợ của một kẻ nhà nghề, điều không phải cầu thủ nổi tiếng nào cũng có thể làm được. Anh luôn tỏ thái độ cầu thị và vì vậy, rất được lòng trợ lý Adelio Moro. Vị này đã tiến cử Pirlo cho HLV trưởng Mircea Lucescu với những lời có cánh: “Bạn ấy là hình mẫu của cầu thủ chuyên nghiệp”. 16 tuổi, Pirlo ra mắt Serie A trong trận gặp Reggiana.

Năm 1998, Brescia xuống hạng. Tất cả đều lo lắng cho tương lai của mình, ngoại trừ Pirlo. Bởi hễ khi nào anh góp mặt trong đội hình là y như rằng, lối chơi của đội khởi sắc hơn hẳn.

Inter là kẻ chiến thắng trong cuộc đua săn chữ ký của tài năng trẻ. Một phần vì Pirlo hâm mộ Inter từ nhỏ, phần khác vì HLV của Inter là Lucescu, còn thần tượng của Pirlo là Baggio cũng chơi bóng ở đây. Tuy nhiên, bước chuyển này đặt ra nhiều thách thức và trăn trở cho Pirlo. Mùa giải đầu tiên của anh tại Inter lại là năm chứng kiến đầy biến động của Nerazzurri. Họ thay 4 HLV trong 9 tháng. Lần lượt Luigi Simoni, Lucescu, Luciano Castellini và Roy Hodgson đến rồi đi. Khi Lippi tới cầm quân, Pirlo được cho sang Reggiana học việc.

Theo lời HLV Franco Colomba, Pirlo đã gai góc và rắn rỏi hơn khi chuyển tới Reggiana. Ông đã chủ động tạo ra các tình huống buộc Pirlo phải bộc lộ cảm xúc. “Cậu ấy cũng là con người bình thường thôi mà. Tôi thấy Pirlo cười rồi”, Colomba giải thích trên Financial Times.
Chuyển sang Inter với nhiều kỳ vọng nhưng Pirlo không được trọng dụng và phải thường xuyên ngồi trên ghế dự bịChuyển sang Inter với nhiều kỳ vọng nhưng Pirlo không được trọng dụng và phải thường xuyên ngồi trên ghế dự bị
Trở về Inter, Pirlo tự tin sẽ trở thành một phần của đội bóng này. Nhưng ngày anh về cũng là lúc Lippi… đi. Marco Tardelli, HLV mới của Inter, bày tỏ rõ quan điểm với Pirlo: Tôi không thích anh. Một lần nữa, Pirlo bị đem cho mượn. Anh trở về chính nơi khởi nghiệp Brescia và đã luôn đằng đẵng một cảm giác “phải làm lại từ đầu” khi bước chuyển mình tới Inter thất bại.

Mùa hè năm ấy, Pirlo quay về Brescia. Động lực duy nhất để Pirlo còn cố gắng, là Baggio. Thần tượng của bóng đá Italia trong thời đại ấy dối già ở Brescia. Pirlo chỉ ra sân 10 trận, nhưng những gì anh thu về cho bản thân lớn lao hơn rất nhiều. Anh tận dụng mọi cơ hội để làm thân với Baggio, từ sân tập tới những bữa ăn ngoài giờ làm việc.Trên sân, người ta chứng kiến một sự trưởng thành vượt bậc của Pirlo mà ở đây, phải nhắc tới công lớn của HLV đương nhiệm Carlo Mazzone. Ông cho Baggio đá cao nhất, Hubner chơi hộ công giải quyết các tình huống phối hợp cự ly ngắn và đang tìm kiếm một người có thể đơn giản hóa và tiết kiệm thời gian tấn công bằng những đường chuyền dài. Vì vậy, Pirlo với khả năng điều phối thượng hạng cùng khả năng quan sát vượt trội, được thử nghiệm ở vị trí thấp nhất hàng tiền vệ. Và đó là ngày thay đổi sự nghiệp của Pirlo.

Inter vứt bỏ Pirlo và họ nhanh chóng nhận ra đó là sai lầm. Pirlo mở ra những then cửa bị chốt chặt bằng những đường chuyền nhẹ nhàng nhưng đủ lực, đúng điểm rơi và đúng địa chỉ. Anh sang Milan và cùng Ancelotti định hình lại một hình thái chiến thuật mới ở Italia. Sơ đồ cây thông huyền thoại ra đời, và người đứng thấp nhất trên hàng tiền vệ – vốn bị gán cho trách nhiệm của một anh công nhân chuyên chém định chặt sắt – đã được Pirlo định nghĩa lại hoàn hảo.
Chuyển sang Milan dưới sự huấn luyện của Ancelotti, Pirlo vươn mình thành 1 trong những tiền vệ hàng đầu thế giớiChuyển sang Milan dưới sự huấn luyện của Ancelotti, Pirlo vươn mình thành 1 trong những tiền vệ hàng đầu thế giới
Anh phòng ngự bằng sự nhảy cảm không gian và kỹ nghệ đọc ý đồ đối phương, chuyển từ thủ sang công bằng những đường chuyền có độ chính xác gần như tuyệt đối. Ancelotti đã nói “Đấy là cách phòng ngự chủ động tốt nhất tôi từng biết. Bạn không chỉ tránh ăn thẻ và chấn thương không đáng có, mà còn mở ra những chân trời cho các cầu thủ ở phía trên”. Một giây trước, Milan có thể còn đang đối diện với một bàn thua thì một giây sau, bóng đã ở trong vòng cấm đội bạn với tiền đạo đội nhà đứng sẵn trực ghi bàn. Sự chuyển dịch ấy đạt được trong khoảng thời gian ngắn nhất, là nhờ sự xuất hiện của Pirlo.

Ở Milan, người ta nhìn thấy một Pirlo trưởng thành về mọi mặt. Anh không còn là chàng trai lầm lỳ mà trái lại, là đầu têu của những trò đùa danh bất hư truyền. Pirlo từng lấy trộm điện thoại của Gattuso, giả vờ là Gattuso nhắn tin cho giám đốc truyền thông Ariedo Braida gạ ông ta tăng lương và gia hạn hợp đồng nếu chị gái Gattuso đồng ý… lấy Braida.

Sau World Cup 2006, Pirlo tưởng như đã chuyển tới Real nhưng phó chủ tịch Adriano Galliani không đồng ý. Năm 2008, anh đạt thỏa thuận cá nhân với Chelsea. Năm 2010, Pep mời Pirlo vào phòng làm việc riêng và bày tỏ nguyện vọng sở hữu anh trong đội hình. Không đội bóng lớn nào trên thế giới không muốn có Pirlo.

Pirlo lột xác, thay đổi để thích nghi với tốc độ phát triển chóng mặt của bóng đá. Nhưng có những giá trị vẫn không bao giờ thay đổi. Là những đường chuyền, những cú đá phạt trứ danh và phong cách sống.
Dù đóng vai trò quan trọng trong thành công của Milan, Juventus cũng như ĐT Italia nhưng chẳng nơi đâu trân trọng khi anh muốn ra đi để rồi không thể tìm người khỏa lấp được thiên này khu giữa sân nàyDù đóng vai trò quan trọng trong thành công của Milan, Juventus cũng như ĐT Italia nhưng chẳng nơi đâu trân trọng khi anh muốn ra đi để rồi không thể tìm người khỏa lấp được thiên này khu giữa sân này
Alciato, ký giả chắp bút cho cuốn tự truyện của Ancelotti bình luận: “Sai lầm lớn nhất của bóng đá Italia, là không một đội bóng nào trân trọng những giá trị của Pirlo, ngoại trừ ĐTQG”. Milan đi vào vết xe đổ của Inter khi Allegri trọng dụng Ambrosini, còn Juve lại tuyệt nhiên không hề có bất kỳ động thái nào ngăn Pirlo chuyển tới Mỹ. “Ryan Giggs có thể chơi bóng đến năm 40 tuổi, thì Pirlo sẽ chạy tốt ở tuổi 43” – Ancelotti nhận xét về cậu học trò.

Sau 60 năm, người Italia mới bỏ lỡ một kỳ World Cup. Nhưng chỉ cần từ 4 đến 8 năm để lại thấy sắc áo thiên thanh ở ngày hội bóng đá lớn nhất thế giới. Còn để tìm thấy người kế tục vị trí Pirlo bỏ lại, có lẽ cần một đời người, một thế kỷ.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here